Ý nghĩa bánh Cốm trong tráp sinh lễ đám cưới

Ý nghĩa

Mùa thu, mùa những cơn gió se se ùa về cũng là mùa yêu đương, mùa cưới. “Hồng cốm tốt đôi”,
khi màu đỏ thạch lựu của những quả hồng chín vấn vít với màu xanh ngọc nõn nà của cốm; đó là báo hiệu của mùa trai gái thành đôi.
Từ trăm năm nay, người ta vẫn yêu đương; cưới hỏi, phong tục mỗi vùng mỗi khác, cầu kỳ hay giản dị tùy thời, nhưng có những nghi lễ chẳng thể nào đổi khác.
Mọi năm, cứ đến tầm đầu tháng 8 âm lịch trở đi, chuyện cưới xin đã rộn ràng lắm rồi. Từ những con phố chuyên dịch vụ cưới hỏi như Hàng Than,
Hàng Mã, Bạch Mai, Hàng Gà;… cho đến những quầy, sạp gần chợ hay các cửa hàng nổi tiếng; thể nào cũng dập dìu hàng hóa liên quan đến đám cưới.
Nhưng năm nay, sát rằm Trung thu rồi mà hình như người ta còn đang đủng đỉnh chưa muốn cưới.

Phong tục của người Hà Nội – Ý nghĩa bánh Cốm trong tráp sinh lễ đám cưới

Hà Nội, đám cưới thường có ba lễ: chạm ngõ, ăn hỏi và lễ cưới. Lễ chạm ngõ là khi nhà trai đưa lễ vật đến nhà gái
(thường có trầu cau, rượu, trà) để xin hỏi; xin phép cho đôi trai gái tiến đến hôn nhân. Từ lễ chạm ngõ cho tới lễ ăn hỏi.
Có khi “cơi trầu chạm ngõ là trầu bỏ đi”, làm lễ chạm ngõ rồi mà vì lý do nào đó; cặp đôi không tiếp tục hôn sự thì cũng… thôi.
Lễ ăn hỏi là khi nhà trai đưa sính lễ đến nhà gái để nói chuyện hôn nhân chính thức; xác nhận ngày làm lễ cưới cho đôi trẻ.
Theo phong tục truyền thống Hà Nội xưa, lễ ăn hỏi rất được coi trọng, được coi là khởi đầu  cho hôn nhân suôn sẻ.
Nhà gái sẽ tiếp nhận lễ vật để bày cúng gia tiên; bớt lại một phần trao cho nhà trai (gọi là lại quả);
còn lại đem chia đều cho bạn bè, thân tộc cùng thiếp cưới để thông báo hỷ sự.
Sau khi ăn hỏi, dù chưa chính thức có lễ cưới, hai nhà cũng coi nhau như thông gia, qua lại như dâu/rể của gia đình.
Người ta cũng rất kỵ làm lễ ăn hỏi xong mà không thành hôn, vì cũng chẳng khác gì đã qua một đời chồng/vợ.
Vì thế, lễ ăn hỏi luôn được người Hà Nội xưa tổ chức rất long trọng, đặc biệt là phần sính lễ.
Nhưng dù mới mẻ đến đâu, những nét duyên truyền thống như bánh cốm vẫn còn ở lại; vẫn bền bỉ xuất hiện trong mâm sính lễ
của người Hà Nội; bên cạnh những thứ đồ công nghiệp hiện đại và đắt tiền ngày nay.